Increase Font Size Decrease Font Size Reset Font Size

Đại Hội Ân Tình 6




T. T. Lê Minh Đảo
Bài Mới Nhất
Buồn Tàn Thu (Trang Chính)
Bởi Mường Giang
Băng chào mừng quan khách, đồng hương, chiến hữu Bình Thuận Đại Hội Ân Tình VI - KHÔNG QUÊN BÌNH THUẬN QUỐC NỘI Ban Hành Chánh và Ban Tiếp Tân Đại Hội Ân Tình VI Khai mạc Đại Hội Ân Tình VI Một số anh chị em trong ban tổ chức Đại Hội Ân Tình VI MC VIệt Thảo và nhạc sĩ Nguyên Phan Gia đình Nguyễn Thị Dung Phát biểu tại Đại Hội Ân Tình VI Vinh danh Đại Tá Ngô Tấn Nghĩa Nghị Viên Micheal Minh Võ (Fountain Valley) và Phó Thị Trưởng Tạ Đức Trí (Westminster)  Từ Hạ Uy Di, Úc Châu, Âu Châu, Mỹ Châu ... về dự Đại Hội Ân Tình VI Văn nghệ giúp vui Đại Hội Ân Tình VI Một nụ cười tươi, một mái tóc bạc ... gởi niềm thương nhớ về Bình Thuận quốc nội
Bài Viết
Sẽ Không Có Ngày Quốc Hận 30-4-1975 Nếu VNCH Không Có Tự Do Và Dân Chủ!
Bởi Mường Giang

    Xã hội Việt Nam, từ sau khi thoát được cùm gông nô lệ của thực dân Pháp vào năm 1955, thực trạng vẫn không có gì thay đổi. Nếu ở miền Bắc dân chúng đã phải ngoi ngóp sống trong địa ngục máu của chế độ toàn trị duy vật cọng sản, thì ở trong Nam dù người dân đã hưởng được các quyền tự do,dân chủ qui định theo hiến pháp nhưng thật sự vẫn còn vướng vít quá nhiều hệ lụy, kể làm sao cho hết được. Đó là chưa nói tới những bóng ma Việt Cộng núp lén khắp ngõ ngách cuộc đời, lúc nào cũng nhe răng cười cười vẩy gọi, đón mời những người nhẹ dạ, những kẻ thích “đứng núi này trông núi nọ “.

    Lịch sừ đã minh chứng sự thất bại của các chính khách quốc gia trước đảng cọng sản, vì sự ngây thơ đôn hậu. Những người làm chính trị chuyên nghiệp có tầm vốc lớn trong nước mà còn lầm lạc như thế, thử hỏi các tầng lớp nông dân lao động và giới sinh viên học sinh thơ ngây trong trắng, làm sao và làm thế nào để phân biện nổi cái ranh giới “vô thường vô minh vô trách nhiệm“ của tôn giáo và chính trị? Phương chi trong giai đoạn lịch sử 1955-1975, tại miền Nam, đâu đâu ta cũng thấy ô nhiểm cái mùi chính trị phảng phát trầm hương kinh điển tôn giáo và ngược lại tại các chốn tôn nghiêm sặc mùi chính trị. Ðiều này cũng dễ giải thích, đối với xã hội miền Nam thuở đó  vừa mới ngoi đưọc trong vũng bùn nô lệ, lại bước ngay vào ngưởng cửa phồn hoa, chẳng khác gì cảnh “nhà quê lên tỉnh thành“ ngơ ngơ ngáo ngáo trước nổi khát vọng của tự do dân chủ vừa có được trong tầm tay.

     Tất cả coi như là một sự ưu đãi “từ trên trời rốt xuống“ cho nên hầu hết chẳng ai muốn quan tâm gìn giữ cái gia tài quý báu nhất VN mà cha ông ta đã đánh đổi bằng núi xương sông máu suốt 80 năm sống dưới ách nô lê của ngoại bang. Tệ nhất là đám con cháu của giới thượng và trung lưu trong lúc học hành, ngoài cơm ăn áo mặc thừa mứa, họ còn có nhiều thì giờ rong chơi và vô tình lọt vào chốn thiên la địa võng lúc nào không biết.. Tóm lại, chính trị tự bản chất của nó là để kiểm soát đám đông và tính sổ, tính điểm..Các con buôn chính trị miền Nam đã lợi dựng “tự do dân chủ“ phôi thai nhưng có thật của VNCH để làm lợi khí giúp CS Hà Nội, làm sụp đổ chính quyền Quốc Gia vào ngày 30-4-1975.

Những Ngày Cuối Cùng Tại Tỉnh/Tiểu Khu Bình Thuận
Bởi Mường Giang
Ba mươi tám năm về trước, thành phố Phan Thiết sau mấy cơn mưa đầu mùa, đẫm đầy nước mắt, máu lệ và đạn pháo kích của quân Bắc Việt, thêm sự tàn phá ghê gớm của đám đặc công, quân phạm, trà trộn trong đoàn di tản từ Miền Trung về, làm cho tháng 4-1975 mùa hè hoa phượng, không còn thơm nồng trong những trang lưu bút. Khắp nơi, những trận đánh long trời lở đất đã diễn ra hằng ngày, càng lúc càng ập sát Phan Thiết cũng như Sài Gòn. Trong cơn mưa rào nước mắt tháng Tư, mọi người ai củng cố dầm mưa, để níu lấy một chiếc giây diều tuổi nhỏ, đang mong manh sắp đứt giữa cơn bão tố loạn cuồng.

            Năm đó mưa đến sớm bất ngờ theo với tiếng súng nổ. Phía xa trên đỉnh Trường Sơn, lửa đạn cùng với giông chớp làm rung động đất trời. Những người lính trận Bình Thuận, đêm ngày phờ phạc héo úa với chiếc ba lô và đạn súng, chạy theo cơn lốc giữa đời nhưng không biết rồi đời sẽ đi về đâu, vào những ngày tháng Tư lửa loạn.

            Suốt thời tuổi thơ sống ở Phan Thiết, đã quen với màu hoa phượng vỹ ven đường Nguyễn Hoàng dẫn vào lớp học và tiếng ve rên tỉ tê trong mấy gốc vông già trong Lầu Nước, một niềm chờ đợi, một cõi đam mê, một hồn cô đơn trống lạnh. Nhưng sao tháng tư năm đó, màu hoa phương kể cả tiếng ve ran, như đã đổi thay một cách lạ lùng. Bởi vì màu phượng không còn là má em hồng thắm mỗi khi e thẹn, còn tiếng ve lại nỉ non rên khóc khiến cho người lính trận thêm đứt ruột, buồn rầu.

            Những ngày tháng Tư, Phan Thiết càng lúc càng thêm cô quạnh vì một số lớn người thành phố, trong số này hiện diện không ít các cấp chỉ huy quân cán chính có phương tiện đã nối tiếp di tản về Nam lánh tai ương chiến nạn. Ðây là một sự thật não nùng của ba trăm hai chục năm Bình Thuận, một nơi chốn luôn khóc tiển nhưng người đi, bọn nhà giàu sau khi vơ vét đầy bao bố tiền vàng chạy về Sài Gòn lập nghiệp ẩn tích làm sang. Lũ khoa bảng thành đạt, những kẻ sống nghề cầm ca xướng hát, khi nổi tiếng với đời, cho dù có chôn nhao cắt rún ở dây, cũng vẫn cố chối, vì sợ mang tiếng với thiên hạ bởi mùi nước mắm, cá mực và rơm rạ nơi thôn ổ quê mùa. Nên những ai còn lại chắc là người nghèo, nhưng cũng ở lì trong nhà vì thời thế không biết đâu mà mò.

QUỐC HẬN 30-4-1975 VIẾT VỀ NGƯỜI LÍNH BẤT HẠNH VNCH
Bởi Mường Giang
Hai mươi năm chinh chiến, QLVNCH đã có 250.000 người gục ngã trước đạn thù và nửa triệu thương binh chịu đời bất hạnh vì một phần cơ thể đã gửi lại sa trường. Tuy nay chính phủ cũng như QLVNCH không còn nữa, nhưng trong tâm tư của mọi người được sống sót qua cuộc đổi đời mạt kiếp, thì lý tưởng và danh dự của Người Lính càng được sáng tỏ, trong niềm hãnh diện chung của quân-dân Miền Nam.

            Lịch sử của một quốc gia là những gì trung thực, mà người dân của nước đó đã ghi chép không hề thêm bớt. Nhờ vậy ta mới biết được về cuộc nội chiến của Hoa Kỳ xảy ra từ năm 1861-1865, cùng với thái độ của dân chúng và chính quyền nước Mỹ tại Miền Bắc là kẻ thắng trận, đã không hề lên án, bỏ tù hay trả thù những người Miền Nam bại trận. Ðã vậy, Hoa Kỳ còn ghi ơn tất cả những chiến sĩ của hai miền vừa nằm xuống trong cuộc chiến, vì lý tưởng riêng của họ.

             Thế Chiến 2 kết thúc, Tòa Án Quốc Tế Nuremburg chỉ kết tội những đầu sỏ trong phe Trục mà không hề bắt bớ hay gây khó khăn cho quân nhân các nước Ðức-Ý-Nhật... Năm 1920, lãnh tụ kháng chiến quân Libya là Tướng Mukhta bị người Ý bắt và tử hình, nhưng chính tổng tư lệnh Ý tại Bắc Phi là người đã ở lại pháp trường để lo lắng hậu sự cho vị anh hùng dân tộc Libya, vốn là kẻ thù của người Ý lúc đó.

            Tại VN, khi thực dân Pháp đánh chiếm ba tỉnh miền tây Nam Phần năm 1867, sau đó là thành Hà Nội năm 1873. Các tướng lãnh thủ thành đương thời là Phan Thanh Giản, Nguyễn Tri Phương, Hoàng Diệu.. đã oanh liệt tử tiết theo thành mất và được kẻ thù là người Pháp tôn kính mặc niệm như chính các tướng lãnh của họ. Sau rốt là số phận của 500.000 quân nhân Mỹ đã tham chiến tại VN, trong số này hơn 50.000 người tử trận. Ngày nay các chiến sĩ trên đã được quốc dân Hoa Kỳ trả lại công lý và danh dự, để họ hiên ngang ưỡn ngực, cũng như an giấc nghìn thu bên cạnh ông cha, một đời liệt sĩ. Tất cả đã chết cho lý tưởng quốc gia, sống vinh quang và yên nghỉ trong danh dự.

Ba mươi tám năm về trước, ngày 30-4-1975, Hoa Kỳ chạy khỏi VNCH
Bởi Mường Giang
Thật ra việc Hoa Kỳ bán đứng hai đồng minh VNCH và Đài Loan để đổi lấy sự liên kết và trao đổi thương mại với Trung Cộng qua chuyến công du của cặp Nixon-Kissinger từ năm 1972, đã bị ông Daniel Ellsberg tiết lộ cho The Washington Post, the Times, New York Times, và nhiều cơ quan truyền thông khác, tạo một cú sốc trong quần chúng Hoa Kỳ hơn 40 năm về trước.

            Vì không thể giấu giếm mãi một sự kiện lịch sử đã bị phanh phui, do đó ngày 14/6/2011, Văn Khố Quốc Gia (National Archives) của Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ buộc đã phải cho giải mật (declassify) 7000 trang hồ sơ về những vấn đề của Việt Nam và Đài Loan trước 30-4-1975. Sau đó, National Security Archive tại George Washington University công bố thêm 28,000 trang hồ sơ, trong đó có những mẫu đối thoại chi tiết giữa hai Ngoại Trưởng Henry Kissinger và Chu Ân Lai, càng làm cho hầu như cả thế giới (từng là đồng minh hay chiến hữu của Hoa Kỳ) nhìn ra sự thật phũ phàng, qua việc siêu cường số 1 đứng đầu khối tự do vì quyền lợi cá nhân đã bán đứng Việt Nam Cộng Hòa và Đài Loan để đổi lấy sự hòa hoản và giao thương với Trung Cộng. Xét cho cùng, việc làm trên chẳng qua cũng chỉ là để xác nhận một cách chính thức những tài liệu ông Daniel Ellsberg tung ra trước đó là chính xác, với hy vọng chấm dứt những thị phi bất lợi về chữ tín của Mỹ trên thế giới, nhất là trong giai đoạn Hoa Kỳ rất cần nhiều đồng minh mới lẫn cũ, khi có ý định trở lại Châu Á-Thái Bình Dương hiện nay, chắc là để cùng Trung Cộng tiếp nối những giao kết bí mật còn dang dỡ của bốn mươi mươi năm về trước?

MUÔN ĐỜI DÂN TỘC VIỆT VẪN NHỚ ƠN QUỐC TỔ HÙNG VƯƠNG
Bởi Mường Giang
Hơn 80 năm qua CSVN lúc nào cũng tìm đủ mọi cách để trương ngọn cờ máu mà chúng vay mượn của Nga Tàu đem về cắm đỏ trên lãnh thổ Hồng Lạc. Đồng thời đem hình tượng và sự nghiệp cứu nước ‘dõm‘ của Hồ Chí Minh ra để làm lu mờ công đức dựng và mỡ nước của tiền nhân. Câu chuyện “Tàu trù ếm long mạch trên núi Tổ“ cũng không ngoài ý đồ triệt tiêu một biểu tượng thiêng liêng nhất của người Việt, do bọn Việt gian thân Tàu trong guồng máy đảng CS thực hiện theo lệnh chủ.

            Hiệp định Genève năm 1954 chia cắt VN thành hai miền riêng biệt tại vỹ tuyến 17, lấy con sông Bến Hải làm ranh giới. Theo quy định, mỗi một miền được đặt hai đồn canh  dọc theo bờ sông giới tuyến: Ðồn Hiền Lương và Cửa Tùng (Bắc Việt), Xuân Hòa và Cát Sơn (VNCH). Cả hai phía đều có treo cờ hằng ngày. Và đó là nguyên nhân đã làm hai phía đổ máu nhiều lần vì ‘Lá Cờ‘ được treo ở hai đầu cầu bắt ngang con sông ngăn cách.

            Thời gian đầu thi hành hiệp định (1954-1956), còn có sự hiện diện của các toán kiểm soát đình chiến, nên hai phía vẫn tôn trọng cở lá cờ được quy định 3,2x 4,8m. Nhưng từ sau năm 1956

Chuyến Du Ngoạn 6 Ngày tại Utah và Yellow Stone
Bởi Phan Bái
Liên quan tới chuyến du ngoạn 6 ngày (Utah và Công viên Quốc Gia Yellow Stone Miền Tây Bắc TB Wyoming Hoa Kỳ) Do Hội Tương Trợ Cựu Chiến Binh Thuận Hải Ngoại tổ chức (dành cho Thân  Hữu và Đồng Hương Bình Thuận)

1-Thành Phần Ban Tổ Chức Cuộc Du Ngoạn

-Trưởng Ban: Ô. Phan Bái
-Phụ Tá: Ô Hồ Đinh, Ngô Trúc Khánh và Bà Nguyễn Dung
-Tiểu Ban An Ninh: Ô Huỳnh Văn Quý, Nguyễn Thị Hạnh, Cao Hoài Sơn và Nguyễn Tấn Hợi
-Tiểu Ban Ẩm Thực
-Hướng Dẫn Viên: Ô Đặng Toản, Nguyễn Văn Tài
Tiểu Ban Thủ Quỹ: Ô Cao Hoài Sơn, Bà Hồ Ngọc Trai, Võ Xuân Lan
Tài Xế Xe Đò Hoàng: Ô Vinh
Cố Vấn: Ô Phạm Ngọc Cửu

Trung Cộng Thêm Xấu Mặt Khi Bổn Cũ Soạn Lại Chuyện “Cấm Người..và Chó..!”
Bởi Mường Giang
Mùa xuân năm Quý Mão (43 sau Tây Lịch), Hai Bà Trưng bị Mã Viện đánh bại, đất Giao Châu lại trở thành một Huyện thuộc nhà Hán như trước. Ðể hạ nhục Người Việt trong cơn quốc phá gia vong, giặc Tàu tịch thu hết các trống đồng, đồ sắt, những biểu tượng của nền văn hóa Âu Lạc, đúc thành cột đồng Mã Viện, làm vật trấn phương nam với lời hăm dọa ’Đồng trụ chiết, Giao Chỉ diệt’.

             Năm Giáp Thân 1884, thực dân Pháp sau khi cưỡng chiếm toàn bộ lãnh thổ VN, tạo ra các vua quan bù nhìn nhà Nguyễn từ Đồng Khánh trở về sau (trừ vua Thành Thái và Duy Tân), đồng thời tiêu hủy quốc án của nước Nam, để vừa hạ nhục kẻ bại trận, cũng như ra oai thái thượng hoàng, xoá bỏ hết mối quan hệ Việt-Trung đã tồn tại hàng ngàn năm qua, nơi xứ này.

             Những năm cuối cùng của nhà Mãn Thanh kể cả thời kỳ Dân Quốc, đất nước Trung Hoa đắm chìm trong khổ nhục vì sự xâu xé của Liệt Cường Tây Phương, Nga và Nhật Bản. Ðể hạ nhục người dân trong cảnh gia vong quốc phá, thực dân Anh Cát Lợi tại các vùng tô giới,yết bảng “cấm chó và người Tàu không được bước vào các nơi công cộng và công viên của người da trắng“.

Cảm khái trước nổi nhục hằng hằng này của người Hán và nước Tàu lúc đó, một học giả Nhật khi đến thăm viếng Thượng Hải đã làm bài tứ tuyệt đọc chảy nước mắt:

Bài Học Lịch Sử Về Việc Đi Dây Của VC Với Nga-Tàu Qua Cuộc Chiến Biên Giới 1979-1989
Bởi Mường Giang
Vài giờ sau khi chiếc trực thăng cuối cùng chở toán quân của Thiếu Tá Thủy Quân Lục Chiến Mỹ Jim Kean rời nóc bằng của Tòa Ðại Sứ Hoa Kỳ tại miền Nam VN để bay ra biển Ðông, lên hàng không mẫu hạm về nước trong danh dự, cũng là lúc bộ đội Bắc Việt vào Sài Gòn bỏ ngỏ qua lệnh đầu hàng của Tổng Thống Dương Văn Minh. Cái bi hài của vở kịch “nước mắt trước cơn mưa“ là lúc mà chính phủ hai ngày của VNCH đang hồ hởi hòa hợp hòa giải, chờ chim bồ câu trắng hòa bình hiện ra, thì cũng là giờ G ngày N của Hà Nội đã điểm.

             Ðây cũng là thời khắc mà Tướng Nguyễn Hữu Hạnh, Quyền Tổng Tham Mưu Trưởng QLVNCH, nhân danh TT Minh, ra lệnh cho các Ðơn Vị Miền Nam đang phòng thủ quanh Sài Gòn phải cố giữ vững vị trí chiến đấu, chờ sáng để nhận được phép lạ từ trên trời rớt xuống. Lúc đó, đồng hồ chỉ đúng 12 giờ khuya đêm 29 rạng sáng ngày 30-4-1975. Ðây là giờ quy định của Bộ Tư Lệnh Miền do Lê Ðức Thọ, Phạm Hùng, Văn Tiến Dũng, Trần văn Trà chỉ huy.. ban lệnh cho B3 hợp đồng, với tất cả các lộ quân từ năm hướng, đồng loạt tấn công vào nội thành thủ đô. Ðó cũng là thời gian lộ mặt của các đội Biệt Ðộng, Ðặc Công.. từ các nơi nằm vùng, nổi dậy bắt liên lạc với các cánh quân bên ngoài. Ðó là giờ qui định cho tất cả cán bộ đảng, cán bộ chính trị nằm trong hàng ngũ VNCH, lột mặt nạ cầm đầu sư đoàn 304 quàng khăn đỏ, đang có mặt khắp thôn làng hẻm phố, sẵn sàng tiếp thu chiến lợi phẩm và còng bắt tù binh, nếu cần hạ sát tại chổ..
       
            Cũng từ đó lịch sử dân tộc được lật sang trang, chấm dứt một cuộc chiến dơ bẩn nhất tại VN, do cọng sản dàn dựng từ đầu đến cuối, với mục đích tạo cảnh chiến tranh, để đổi đời, nắm quyền, do một thiểu số cùng đinh cực ác trong xã hội xướng xuất. Cho nên thành phố Sài Gòn, một địa danh được các vị chúa Nguyễn và người dân Ðại Việt tạo dựng bằng mồ hôi máu mắt, từ ba trăm năm trước, cũng bị mất tên và được gán vào danh xưng Hồ Chí Minh (đại phản tặc của dân tộc, mà đời đời kiếp kiếp, miên viễn bị bia miệng nguyền rũa), như những thành phố tại Nga Sô Viết, trong thời kỳ cách mạng tháng mười năm 1917.
Copyright © huongvebinhthuan.org
Website powered by VFCE CMS